Trại hè Việt Nam 2017 - chặng đường "tự trưởng thành" của những thanh niên kiều bào

Chúng tôi sẽ nhớ mãi một Việt Nam xanh tươi hùng vĩ, một Việt Nam tươi đẹp giàu bản sắc, một Việt Nam đi đâu chúng tôi cũng tự hào gọi tên...

 

Tôi được biết về Chương trình Trại hè Việt Nam (THVN) đã từ rất lâu rồi. Đó là qua những đường link chia sẻ trên mạng xã hội, những bài báo, phóng sự trên truyền hình, qua lời giới thiệu của ba mẹ, những hình ảnh, câu chuyện của người chị - một cựu đại biểu THVN năm 2013. 

THVN trong tôi lúc đó gói gọn trong suy nghĩ, đó là cuộc gặp gỡ của những người con khắp nơi trên thế giới tại mảnh đất quê hương, cùng chia sẻ và khám phá về nó. Chỉ đơn giản có thế. 

Thế nhưng, tham gia THVN 2017, tự mình trải nghiệm "cuộc hội ngộ quốc tế", tôi mới thực sự nhận ra, từ trước đến nay mọi suy nghĩ của tôi còn hời hợt lắm. THVN không chỉ dừng lại ở đó, nó mang lại cho ta nhiều hơn những gì có thể thấy qua lời kể của mọi người, đó là những cảm xúc mà chỉ người trong cuộc mới may mắn được cảm nhận và lưu lại trong kí ức của chính mình.

Hành trình 14 ngày với chủ đề "Tuổi trẻ kiều bào tự hào về đất phương Nam", tôi được ghé qua các tỉnh, thành miền Tây Nam bộ cùng hơn 120 bạn thanh niên kiều bào đến từ 25 quốc gia và vùng lãnh thổ trên khắp thế giới. Chúng tôi có thể giao tiếp bằng những ngôn ngữ khác nhau, có những thói quen, lối sống, cách sinh hoạt khác nhau vì lớn lên ở những mảnh đất văn hoá khác nhau, nhưng chúng tôi luôn có chung một dòng máu Việt Nam, vẫn luôn là những người con Việt Nam dù ở bất cứ nơi đâu - đó là chất keo khiến chúng tôi dễ dàng gắn kết dù chỉ mới gặp nhau lần đầu.

Tôi vẫn nhớ cảm giác bỡ ngỡ, lạc lõng ngày đầu tiên khi mà chỉ có mình tôi - đại diện của Belarus, loay hoay trong đoàn, nơi mà hầu như mọi người, ít nhất ai cũng đi cùng với người bạn khác từ đất nước của mình, thậm chí như CH Séc với hẳn một "đội quân" 11 người tham gia. Nhưng cảm giác đó nhanh chóng biến mất bởi những câu nói giản đơn nhưng rất thân thương từ những "người Việt xa xứ": "Xin chào, rất vui được gặp bạn". À, thì ra chỉ cần có thế, sự lạc lõng tan chảy và người ta sưởi ấm lòng nhau chỉ bằng hành động bé nhỏ như vậy. Những mối quan hệ cứ thế lan rộng ra, đầy cảm xúc. THVN đã mang lại cho tôi những người bạn mới, cơ hội được biết những người anh, người chị, những nét văn hoá riêng, độc đáo từ khắp nơi trên thế giới theo cách rất dễ thương như vậy. 

THVN còn là cánh cửa trở về với cội nguồn. Bước qua nó tôi biết thêm rất nhiều về những di tích lịch sử Việt Nam, về cuộc sống cơ cực, công cuộc chiến đấu vĩ đại của những người dân anh hùng. Đó là Bảo tàng Chứng tích chiến tranh tại TP Hồ Chí Minh - nơi chúng tôi được tận mắt nhìn thấy tội ác kẻ thù man rợ, là Dinh Thống Nhất, mộ chị Sứ - nữ anh hùng kiên cường quả cảm, mộ cụ Nguyễn Sinh Sắc - thân sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh...

Cảm giác thiêng liêng khi thắp nén hương, kính cẩn nghiêng mình trước anh linh của những vị anh hùng dân tộc, lắng nghe những câu chuyện về cuộc đời anh dũng của họ, mỗi người trong chúng tôi đều dâng lên lòng tự hào dân tộc mãnh liệt. Thì ra con người Việt Nam đẹp đến thế, họ vẫn luôn dũng cảm, anh hùng bất khuất như những bài thơ, bài ca từ lâu chúng ta đã từng nghe và thế hệ chúng tôi hôm nay, cũng nên noi gương họ, nên làm điều gì đó thiết thực để tiếp tục công cuộc phát triển đất nước - nơi mà cha ông ta đã ngã xuống để giữ gìn. Sau chuyến đi này tôi đã có thể tự tin khoe với bạn bè tại Belarus, lý giải cho họ những thắc mắc vì sao người Việt Nam bé nhỏ lại có thể chiến thắng mọi thế lực to lớn đến như vậy.

Bên cạnh những di tích lịch sử, không thể thiếu những danh lam thắng cảnh, những vùng đất độc đáo làm nên thương hiệu của Việt Nam như: chùa Vĩnh Tràng (Tiền Giang) nơi giao thoa nhiều tôn giáo và được xây dựng với kiến trúc Á-Âu đặc sắc; Miệt vườn, Nhà cổ Cái Bè với những loại cây gần như ít khi chúng tôi được tận mắt ngắm nhìn; Vườn Quốc gia Tràm Chim (Đồng Tháp) với vô số những loại chim lạ; Khu Du lịch Núi Cấm (An Giang) nơi có tượng Phật Di Lặc trên núi lớn nhất châu Á cùng với Hồ Thuỷ Liêm nằm trên vùng núi cao mờ sương; Chợ nổi Cái Răng (Cần Thơ) nườm nượp người trên những chiếc xuồng giăng kín dòng sông; Cột mốc biên giới 341 (Kiên Giang) giáp ranh với địa phận Campuchia; Mũi Cà Mau tận cùng miền Nam Tổ quốc và rất nhiều những địa danh thú vị khác. Có lẽ chúng tôi sẽ khó có được cơ hội tự mình trải nghiệm hết nếu không được đến với THVN lần này.

Chúng tôi sẽ nhớ mãi một Việt Nam xanh tươi hùng vĩ, một Việt Nam tươi đẹp giàu bản sắc, một Việt Nam đi đâu chúng tôi cũng tự hào gọi tên. Chúng tôi cũng đã có những kỉ niệm vui rất riêng tại nơi đây. Trên những con thuyền gập ghềnh chỉ với tay ra thôi là thấy lòng mát rượi, nhưng cũng phải cẩn thận vì đã có người gửi lại chiếc điện thoại của mình lại dưới lòng sông vì bất cẩn. Trên cột tháp cao nhìn ra mênh mông sông nước của Vườn Quốc gia Tràm Chim - nơi chú hướng dẫn viên tội nghiệp suýt bị một chú ong lạc đàn cắn cho tơi tả. Rồi những lần cùng nhau ca hát trên thuyền, cùng vỗ tay hào hứng gần như hét lên âm vang cả một vùng. Những lần dừng chân tại mỗi địa điểm mua quà, các bạn gần như bị thu hút tới mức không muốn về, bởi những đặc sản địa phương độc đáo làm các anh chị trong Ban tổ chức phải hò hét mãi mới chịu lên xe về nhà. Bên cột mốc VN-Campuchia, chúng tôi cùng ướt như chuột lụt khi một cơn mưa bất chợt ập đến, nhưng ai nấy đều cố chụp những bức ảnh ngộ nghĩnh để làm kỷ niệm, hay con đường xa xôi gập ghềnh đến mũi Cà Mau khiến xe chúng tôi xóc như nhảy đầm, nhưng ai cũng cười đùa rất vui vẻ vì cái điều bất tiện đó... Còn rất nhiều, rất nhiều những kỉ niệm đẹp khác mà có lẽ kể mãi cũng không hết. Chúng tôi chỉ biết rằng một phần ký ức tuổi trẻ tươi đẹp của chúng tôi sẽ gửi lại trên vùng đất miền Nam yêu dấu này, chính là nhờ những hoạt động bổ ích của THVN mang lại.

Không chỉ là cánh cửa hướng về quá khứ, THVN còn giúp chúng tôi thấu hiểu hơn về nghĩa vụ của bản thân hiện tại và trách nhiệm, định hướng cho tương lai. Cuộc gặp gỡ với "nhà phiêu lưu" John Hùng Trần - người đã du lịch xuyên Việt trong 90 ngày mà không có đồng nào trong túi, lắng nghe câu chuyện đời của người con gốc Việt tại Mỹ với hành trình tự tìm lại chính bản thân mình trên Đất Mẹ, chúng tôi như được tiếp thêm rất nhiều hứng khởi, động lực và chúng tôi biết rằng có những người trẻ tuổi Việt Nam đang khát khao hướng về cội nguồn của mình như thế.

Lá rụng về cội, sông chảy về nguồn, đời người có đi xa đến đâu, làm việc to lớn nhường nào thì vẫn luôn có nơi để trở về mang tên “quê hương”.  Và chúng ta - thế hệ trẻ của đất nước không nên phí hoài tuổi thanh xuân vào những việc vô bổ, mà nên đóng góp sức trẻ của mình cho mảnh đất quê hương này. Việc làm thiết thực đó chúng tôi đã được tham gia ngay chính tại THVN lần này. Dù đều là những sinh viên, học sinh chưa làm ra tiền, nhưng chúng tôi vẫn cố gắng đóng góp một chút ít để giúp đỡ những gia đình có công với cách mạng, những học sinh nghèo vượt khó. Những hoạt động thiện nguyện đó giúp chúng tôi hiểu rằng hạnh phúc là sự cho đi và niềm vui có được đằng sau đó còn lớn hơn rất nhiều những gì tiền có thể mua được. Tự mình trao tận tay đến những người xứng đáng được nhận, chúng tôi trở thành những con người có ích hơn cho xã hội.

Chúng tôi là những người trẻ. Vậy nên THVN không thể thiếu những hoạt động giao lưu giữa thanh niên với nhau. Cuộc gặp gỡ với thanh niên Đồng Tháp là khoảng thời gian hết sức vui vẻ, chúng tôi đã cháy hết mình cùng những người bạn lần đầu tiên gặp mặt - cùng hát, cùng nhảy, cùng chơi trò chơi và nhận những món quà kỉ niệm. Tôi thực sự choáng ngợp trước sự nhiệt tình của các bạn và một lần nữa những tình bạn đẹp lại nảy nở như thế.

14 ngày qua, chúng tôi đã cùng đồng hành bên nhau khắp mọi nẻo đường nơi miền Nam Tổ quốc với tất cả những cung bậc cảm xúc. Chúng tôi đã cùng bỡ ngỡ, cùng làm quen, cùng vui chơi, ca hát, cùng tìm hiểu ẩm thực đường phố... Tất cả những nụ cười, những giọt nước mắt, những cái hôn vội cùng những dòng lưu bút chằng chịt trên chiếc áo đồng phục thân thương sẽ mãi là những kỉ niệm đẹp không bao giờ quên trong kí ức của chúng tôi. Có lẽ sẽ thật khó có lại một lần nữa, với hơn 100 trại sinh chúng tôi có cơ hội ngồi lại bên nhau ê a những câu hát, mà với rất nhiều bạn để thuộc lời thực sự là một thử thách lớn, chỉ nhìn nhau cười mà môi vẫn mấp máy như đã thuộc lời. Sẽ có lúc tôi mơ ước rằng, giá có thể quay lại những buổi tập luyện văn nghệ, giá tôi có thể dậy sớm hơn một chút để ăn sáng cùng tất cả mọi người, giá như đêm Bế mạc đầy nước mắt đó chúng tôi đã nắm tay nhau chặt hơn chút nữa…

Vì sao tôi lại gọi rằng đây là chặng đường "tự trưởng thành" của những thanh niên kiều bào? Bởi với tôi, trưởng thành là khi người ta dám mở lòng với những người xa lạ, biết ghi nhớ cội nguồn của bản thân, hiểu rõ những bước đi sắp tới và có những quyết định đúng đắn cho tương lai của mình. Thật may mắn khi tuổi thanh xuân đi qua, chúng tôi - hơn 100 thanh niên kiều bào tại THVN 2017 đã cùng nhau tự trưởng thành như vậy.

Trần Nữ Duyên Hồng (Belarus)

Tags
Chú ý: Mọi lời bình sẽ được kiểm duyệt trước khi đăng tải. Những lời bình chứa lời lẽ tục tĩu, khiếm nhã, liên quan tới vấn đề chính trị, tôn giáo sẽ tự động bị xoá bỏ.
đồng hồ rolex đồng hồ omega
Giày việt nam xuất khẩuGiày cao gótGiày bệtGiày xăng đan hèGiày thể thao - Slip onTúi xách cao cấp