Trại hè Việt Nam mãi trong trái tim tôi

Chúng tôi muốn tìm hiểu Việt Nam từ những góc phố nhỏ đến những nơi lộng lẫy nhất của đất nước, quê hương mình. Chúng tôi muốn gặp những người có hoàn cảnh khó khăn và sẵn lòng giúp đỡ họ. Chúng tôi muốn chiêm ngưỡng vẻ đẹp của một đất nước mà bao nhiêu người đã anh dũng ngã xuống vì Tổ quốc...

Trại hè Việt Nam 2016 - một hành trình dài 14 ngày với hơn 100 bạn thanh niên, sinh viên kiều bào đến từ 24 quốc gia - đã mang lại cho tôi những người bạn mới, những kỉ niệm đáng nhớ. Hơn tất cả, đây là một hành trình đã đưa tôi đến gần hơn với quê hương yêu dấu - Việt Nam! Mặc dù Trại hè Việt Nam 2016 đã kết thúc, nhưng những kỷ niệm, những giây phút cùng các bạn ở bên nhau luôn mãi ở trong tim tôi.



Nguyễn Thùy Linh (trái) cùng các bạn tham quan Đại Nội Huế

Kết nối vòng tay bè bạn

Tôi còn nhớ như in sự hồi hộp và lo lắng của ngày đầu tiên gặp nhau. Chúng tôi -những cô gái, chàng trai xa lạ - đã gặp nhau tại khách sạn Hòa Bình ở Hà Nội. Không khí náo nhiệt, sự nhộn nhịp khi đó đã làm tôi rất ngạc nhiên và bất ngờ hơn khi tôi nhận thấy có rất nhiều các bạn đến từ các quốc gia khác nhau.

Tôi đã nghĩ rằng liệu chúng tôi có thể giao tiếp với nhau được không vì có rất nhiều ngôn ngữ trong một môi trường. Đa phần các bạn đến từ cùng một đất nước thì hay nói tiếng nước đó với nhau. Tôi đã rất lo sợ khi nghĩ mình không thể hòa nhập được với các bạn nhưng ngược lại, sự thân thiện, năng động của tuổi trẻ đã làm chúng tôi nhanh chóng làm quen với nhau. Nhưng quan trọng hơn, tiếng Việt chính là chiếc cầu nối gắn kết chúng tôi lại. Chúng tôi sử dụng tiếng Việt - tiếng mẹ đẻ - để trò chuyện, vui đùa cùng nhau. Mặc dù chúng tôi nói chuyện có chút lơ lớ nhưng vẫn hiểu nhau, có khi còn giúp nhau biết thêm nhiều từ tiếng Việt hơn. Vì có quãng thời gian lúc nhỏ ở Việt Nam nên vốn tiếng Việt của tôi khá tốt. Nhờ vậy, tôi đã tự tin hơn và nhanh chóng hòa cùng nhịp đập với đại gia đình Trại hè Việt Nam.

Xe buýt của tôi là xe buýt số 1, gồm có đoàn đại biểu đến từ Anh, Bungari, Ba Lan, Belarus, Campuchia, Rumani và Hungary. Có lẽ được ngồi chung suốt cuộc hành trình, chúng tôi cảm thấy thân quen hơn. Trên những đoạn đường dài, chúng tôi thường tổ chức những trò chơi rất vui. Nụ cười rạng rỡ của mọi người trong những giây phút ấm áp ấy đã kéo chúng tôi xích lại gần nhau, quý mến và đoàn kết hơn.

Chúng tôi còn nảy ra một ý tưởng làm áo đồng phục cho xe buýt số 1. Tất cả mọi người đều rất hào hứng và ủng hộ ý tưởng này. Các bạn trên xe háo hức đưa ra nhiều ý kiến hay để cùng bàn luận. Sau đó, tất cả chúng tôi đều thống nhất rằng áo phải có bản đồ địa lý đất nước Việt Nam hình chữ S và nhất định phải có dòng chữ “Tôi yêu Việt Nam”. Tôi cảm thấy sự đoàn kết trong chúng tôi chính là cùng một dòng máu con cháu Lạc Hồng và tình yêu Việt Nam trong chúng tôi đang càng lớn dần lên.

Yêu Việt Nam và tự hào Việt Nam

Trong vòng 14 ngày từ Hà Nội đến Đà Nẵng, đi qua 9 tỉnh, thành phố của Việt Nam, chúng tôi – hơn 100 thanh niên kiều bào đến từ các đất nước khác nhau - đã được thăm quan rất nhiều địa danh nổi tiếng của Việt Nam.

Ở Hà Nội, chúng tôi đã được đặt chân đến Văn Miếu Quốc Tử Giám - trường đại học đầu tiên của Việt Nam - để nghe về truyền thống hiếu học và chế độ tuyển chọn các lớp nhân tài của đất nước ta những thế kỷ trước. Ở đó, Lễ khai mạc Trại hè Việt Nam 2016 đã được tổ chức rất vui vẻ và ấm cúng. Tôi còn nhớ có một tiết mục mà tất cả thanh niên kiều bào đã lên sân khấu và hát vang bài hát “Nối vòng tay lớn” như khẳng định sự đoàn kết của Đoàn Trại hè năm 2016, không gì có thể phá vỡ.

Sau đó, chúng tôi được đặt chân đến Vịnh Hạ Long – Di sản Thiên nhiên thế giới của Việt Nam đã được UNESCO công nhận. Với số lượng hang động đẹp nổi tiếng và những hòn đảo hùng vĩ, tôi như choáng ngợp trước vẻ đẹp của thiên nhiên Việt Nam.

Kế tiếp là hành trình về miền Trung đầy nắng gió. Miền Trung với khí hậu khắc nghiệt có thể khiến chúng tôi chưa quen nên cảm thấy hơi mệt, nhưng miền Trung cũng là vùng đất mang lại cho chúng tôi những kỷ niệm, xúc động khó quên. Chúng tôi đã đến Nghệ An thân thương, về với mảnh đất Nam Đàn - nơi đã sinh ra người Anh hùng dân tộc của Việt Nam: Chủ tịch Hồ Chí Minh. Bác Hồ - con người vĩ đại nhưng thân quen hơn khi tên của Người đã gắn với tuổi thơ của tôi qua những bài hát “Đêm qua em mơ gặp Bác Hồ” hay “Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên nhi đồng”. Nhưng đây là lần đầu tôi đến với quê Bác, được nghe những câu chuyện tuổi thơ của Bác qua những lời kể ngọt ngào của cô gái xứ Nghệ.

Thùy Linh tri ân các anh hùng liệt sỹ tại Nghĩa trang Liệt sỹ QG đường 9

Tạm biệt Nghệ An, chúng tôi tiếp tục hành trình đến Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên - Huế, Quảng Nam, Quảng Ngãi. Ở mỗi tỉnh, chúng tôi có những chương trình, hoạt động tham quan khác nhau. Tôi ấn tượng về xứ Huế mộng mơ, xinh đẹp với dòng sông Hương hiền hòa. Nhưng có lẽ, ngày đến với Quảng Trị là ngày khiến tôi xúc động nhất. Chúng tôi đã đến dâng hương và hoa tại Thành cổ Quảng Trị, Nghĩa trang liệt sĩ quốc gia Đường 9. Những câu chuyện đau thương và bi hùng về một thời chiến tranh khắc nghiệt, không chỉ khiến riêng tôi mà nhiều bạn nữa đã bật khóc. Đặc biệt khi đứng trước khuôn viên của Nghĩa trang liệt sỹ quốc gia đường 9 với khoảng 1 vạn ngôi mộ của những chiến sĩ đã ngã xuống, hy sinh xương máu của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, tôi đã đau xót vô cùng. Tôi biết rất nhiều thế hệ cha anh đã mãi ra đi vì đất nước, vì hòa bình cho thế hệ sau, nhưng có đặt chân trực tiếp đến đây mới cảm nhận được rõ nét hơn sự hi sinh to lớn ấy. Tôi không biết làm gì hơn là thắp nén hương, cầu nguyện an bình, bày tỏ lòng biết ơn tới các anh và tự hứa với lòng mình cần nỗ lực học tập xứng đáng với những hi sinh của cha anh.

Thành phố Đà Nẵng là nơi mà chúng tôi biết sẽ dành những ngày cuối cùng của Trại hè Việt Nam 2016 tại nơi đây. Chính vì thế, chúng tôi càng muốn ở gần bên nhau hơn. Cứ nghĩ đến thời khắc mà Trại hè Việt Nam kết thúc đang đến gần, lòng tôi càng nặng trĩu và cảm thấy hụt hẫng. Có những bạn đã không kìm được cảm xúc, vào ngày thứ 12 của Trại hè, nhiều bạn đã bật khóc nức nở. Khi ấy mọi người đều dỗ dành và an ủi. Lúc ấy, tôi rất xúc động và đồng cảm với các bạn. Mới ngày nào Lễ khai mạc được tổ chức ở Hà Nội, mà thấm thoắt đã đến Đà Nẵng để tổ chức Lễ bế mạc rồi. Cảm giác vui vẻ mà 14 ngày chúng tôi ở bên nhau, đi đâu cũng có nhau, ăn những bữa cơm và vui đùa cùng nhau rồi cũng kết thúc. Đại gia đình trại hè Việt Nam 2016 rồi cũng mỗi người một nơi. Nỗi buồn càng dần lớn khi những giây phút cuối cùng đã đến gần, chúng tôi ôm nhau và bịn rịn nói lời chia tay.

Tuy nhiên, chúng tôi đã có niềm vui về lời hứa hẹn vào một ngày không xa sẽ tổ chức một trại hè và tập hợp các bạn lại. Chúng tôi muốn tìm hiểu Việt Nam từ những góc phố nhỏ đến những nơi lộng lẫy nhất của đất nước, quê hương mình. Chúng tôi muốn gặp những người có hoàn cảnh khó khăn và sẵn lòng giúp đỡ họ. Chúng tôi muốn chiêm ngưỡng vẻ đẹp của một đất nước mà bao nhiêu người đã anh dũng ngã xuống vì Tổ quốc.

Kết thúc Trại hè, rất nhiều kỷ niệm vẫn còn đọng lại trong tôi như mới ngày đầu tiên. Xin cảm ơn Trại hè Việt Nam 2016 đã tạo cho tôi một cơ hội để mở mang tầm nhìn về đất nước Việt Nam xinh đẹp. Qua 9 tỉnh thành, tham quan những di tích lịch sử, tôi giờ đã biết thêm rất nhiều về lịch sử và văn hóa Việt Nam. Trại hè Việt Nam 2016 đã đưa tôi đến một đại gia đình luôn luôn gắn bó và yêu thương nhau. Thời gian có qua đi chăng nữa, tôi vẫn luôn nhớ đến Trại hè Việt Nam 2016 với biết bao nhiêu kỷ niệm khó quên. Trại hè khiến tôi thêm yêu Việt Nam và tự hào Việt Nam!

Nguyễn Thùy Linh (Bungary)

Chú ý: Mọi lời bình sẽ được kiểm duyệt trước khi đăng tải. Những lời bình chứa lời lẽ tục tĩu, khiếm nhã, liên quan tới vấn đề chính trị, tôn giáo sẽ tự động bị xoá bỏ.
đồng hồ rolex đồng hồ omega
Giày việt nam xuất khẩuGiày cao gótGiày bệtGiày xăng đan hèGiày thể thao - Slip onTúi xách cao cấp