Trải nghiệm ngày trở về

Vĩ đại ở đâu xa, vĩ đại ngay trong từng hơi thở của quê hương. Không lắm trải nghiệm buồn đã và từng xảy ra, nhưng với mình, niềm tin vào nhân văn cuộc sống vẫn không ngừng thăng hoa, hồi sinh...


Tác giả bên bãi biển quê hương

Miền Trung oằn mình vì nắng và nóng!

Làm thủ tục trả phòng cho khách sạn Morin - Bà Nà Hill lúc giữa trưa – giờ quy định của các khách sạn trên toàn thế giới, Việt Nam đang hội nhập, không ngoại lệ. Giọng Huế nhỏ nhẹ, chân tình của cậu bé người Huế làm lễ tân ở khách sạn làm mình thấy hãnh diện hơn cho cái tâm người miền Trung: Lúc mô về lại Việt Nam, mời gia đình chị ghé lên Bà Nà Hill nghỉ ngơi lại nghe chị. Tờ tiền đô la Sing chị cho, em cất vô ví lấy may. Chắc là may lắm chị hè. Chị đi về quê vui và bình an, chị hí.

Ly cà phê em pha cho sáng nay lúc trời còn mù sương sớm vẫn còn nguyên vị ấm nóng, đậm đà. May cho vị khách mất ngủ, dậy sớm như mình, có người nhờ cậy. 

Lại thêm một cái duyên để thấy Việt Nam đâu cũng là quê hương. Xe xuyên qua lòng núi. Đèo chữ U Hải Vân ngày nay không còn là nỗi ám ảnh khó trèo, khó xuống cho cánh lái xe khi đường hầm Hải Vân được đưa vào sử dụng. Rừng núi bạt ngàn thoắt ẩn, thoắt hiện. Xe đang lấp ló tiến ra cửa hầm. Đẹp và hùng vĩ cùng bản nhạc Nối vòng tay lớn. Nhạc nối trời, nối núi rừng, nối biển về bên.

Khấp khởi đặt chân vào Lăng Cô, vịnh biển nổi tiếng của đất Cố đô, của tuổi thơ, của Huế. Đèo Phước Tượng.  1h45 phút. Thừa Thiên nóng như một chảo nung. Nắng hầm hập hắt lên từ nền đường trải nhựa, gió nóng xém ngọn những vạt cỏ ven đường, táp vào mặt những người đi xe máy hướng ngược lại. Những khuôn mặt xạm đen vì nắng và gió.

Nhìn, thu giữ và cảm nhận tất cả qua ô cửa kính xe. Kỳ lạ cảm giác háo hức ngày trở về. Giữa lưng chừng đèo là bóng một chiếc xe máy. Trời ạ, trưa hè nắng nôi ri mà hết xăng hay hư xe răng mà đậu xe đó hè? Chắc là rứa thôi chớ nắng ri, ai điên mà dừng đó. Cây cối không có, chỉ đường bụi và nắng nóng. Thiệt là không may!

Xe chạy chậm vì đường đèo và những cua dốc chắn tầm. Nóng vẫn như trên chảo gang, nung ngày thêm dữ dội. Không tin vào mắt mình, mở to, lẩm bẩm, tim chuyển nhịp khi xe đến gần. Bên vệ đường, ngồi chênh chếch sau chiếc xe máy 50 cà tàng là một người đàn ông trung niên. Bụi cuộn mù theo những vốc đá dăm và đất anh vốc bằng hai bàn tay từ dưới vệ đường, táp lên một vũng đen loang loáng. Từ xa, mình không hiểu anh đang làm gì, chỉ thấy cái dáng gầy nhỏ khom lên, cúi xuống, quay đi, quay lại.

Bụi xoáy vần một khoảng trống quanh anh, giữa trưa. Xe chạy đến gần hơn, khoảng cách thu ngắn lại... Từng có một ô tô tải (hoặc xe khách trọng tải lớn) dừng ở đây (làm gì không rõ!?). Cái vũng loang loáng đó là vũng dầu luyn chảy ra (hoặc thải ra?) từ xe. Họ đi, bỏ lại vô tâm một vũng dầu tử thần cho đèo dốc. Người đàn ông kia đang dùng đôi bàn tay gầy guộc của mình, cào và xới giữa trưa đổ lửa, phủ càng nhanh càng tốt những bụm đất ven đường lên vũng dầu loang đó, vì sự an nguy của những người chạy xe đến sau. Khi trời tối, nếu không nhìn thấy, xe đổ đèo kiểu gì cũng xảy ra tai nạn. Anh đang làm, dùng hai tay mình vốc lên những vốc đất đá bên vệ đường, phủ nhanh lên đám dầu vô tâm án ngữ bên đường, vô tâm loang nhanh như chạy đua cùng những giọt mồ hôi rịn thành dòng trên trán. Lẩm bẩm suốt một mình trong xúc động. Con gái hỏi, gì vậy mẹ? "Người đàn ông đó và những gì anh ấy đang làm, đáng được biết, đáng được tuyên dương, đáng được trân trọng và vinh danh, con à".

Những xe máy, ôtô tiến đến phía sau, vô tình trèo qua đám đất bụi anh vốc bằng đôi bàn tay trần của mình, giữa trưa đổ lửa, có ai biết, nhờ anh, đường đã bớt đi một hiểm họa tang thương không ai biết trước. Tôi thầm nghĩ anh hiểu và thấm nỗi đau mất mát, nên không câu nệ, chần chừ. Có ai thấy những gì anh đang làm không, khi giữa một cung đường đèo xa ngái không mấy bóng người, anh một mình trơ trọi góp tay cho sự an toàn của cuộc sống. Anh làm không cần trả công, làm không cần hô hào, làm không cần ai biết, làm từ chính lương tâm của một trái tim sống có trách nhiệm và tình người.

Hình ảnh người đàn ông gầy nhỏ với chiếc xe 50 cà tàng bên lưng chừng đèo Phước Tượng cứ làm tôi ấn tượng và suy nghĩ mãi.

Hành trình trở về lại vững thêm cho niềm tin của mình có nơi bấu víu. Nắng gắt mà thấy hào phóng quá! Vĩ đại ở đâu xa, vĩ đại ngay trong từng hơi thở của quê hương. Không lắm trải nghiệm buồn đã và từng xảy ra, nhưng với mình, niềm tin vào nhân văn cuộc sống vẫn không ngừng thăng hoa, hồi sinh. Ai trọng điều to tát, không sao. Với mình, giờ khắc đó, hành động đó, cảm giác đó, sẽ làm điểm nhấn cho ngày đi không mỏi, cho nụ cười lan tỏa cùng nụ cười. Biết làm răng được, anh ấy đã ở đấy, cùng chiếc xe máy cà tàng giữa lưng đèo nóng như đổ lửa. Và mình, mình cũng ở đấy, tim loạn nhịp, vì vui! Cảm ơn đời, cảm ơn hành trình trở về miền Trung, về quê hương, cảm ơn anh, người đàn ông xa lạ nơi lưng chừng đèo!

Thu Thủy (Singapore)

Tags
Chú ý: Mọi lời bình sẽ được kiểm duyệt trước khi đăng tải. Những lời bình chứa lời lẽ tục tĩu, khiếm nhã, liên quan tới vấn đề chính trị, tôn giáo sẽ tự động bị xoá bỏ.
đồng hồ rolex đồng hồ omega
Giày việt nam xuất khẩuGiày cao gótGiày bệtGiày xăng đan hèGiày thể thao - Slip onTúi xách cao cấp